Tôi viết lên đây bao nhiêu nỗi u hoài đễ gửi trao người ấy.
Thư viết là xong nhưng tôi ngại chưa gửi giờ em chẳng hiểu cho mình.
Muốn viết gửi về em bao nhớ thương triền miên qua cánh thư đầu tiên.
Nhưng vẫn ngại một mai thư trao mẹ em biết làm em đừng khổ không đành.
Em biết không em sao em quá vô tình đễ tôi mang sầu nhớ.
Ôm ấp từ lâu trong tim một hình bóng mà sao em nỡ vô tình.
Những lúc thoáng gặp em trên phố đông người qua muốn hỏi thăm làm quen.
Đã mấy lần gặp em nhưng thôi rồi chẳng nói vì tôi vẫn thấy ngại ngùng.
Biết yêu là nhận thương đau.
Nhưng lòng mình vẫn ước ao.
Đời nghèo ngại nói với người.
Tình nghèo chẳng giám tỏ bày.
Một mình sầu khổ tháng ngày.
Thầm yêu trộm nhớ.
Ước mơ một ngày không xa.
Giã từ cuộc sống bôn ba..
Nhờ người dạm hỏi cưới nàng.
Lòng ngập tràn những ước nguyện.
Chờ ngày nàng bước xuống thuyền.
Lễ dâng tơ hồng.
Nhưng ước mơ kia như sương khói lưng trời đã tan trong chiều tím.
Ngước nhìn xe hoa đưa em về bên ấy mà sao tôi ngẩn ngơ hoài.
Dấu kín mối tình câm trong đấy tim mình thôi theo tháng năm dừng trôi.
Yêu có tội gì đâu nhưng sao mình không nói mà sao em quá vô tình.
Yêu có tội gì đâu nhưng sao mình không nói mà sao em quá vô tình.
Đăng ký
Để đăng ký, Quý khách vui lòng soạn tin MK gửi 1221 (Miễn phí) để lấy mật khẩu và thực hiện đăng nhập