" Buồn ơi hai tiếng từ bi não nề vì đâu hai đứa mình cách xa nhau, l
ối nhỏ đường trăng có nhau nay đã tàn theo gió mưa
khung trời quy nhơn nhạt nhòa. Từ đây trong gió lời thảm thương hoài.
Hồn thơ anh sẽ giờ cách heo may
Lấy máu hòa tan ánh trăng
Đem gió hòa chung áng thơ
Đau thương anh lắm cầm ơi
" Mộng cầm ơi nếu sợ tiếng tù li thì nàng hãy về đi cho gói trọn thân phận. Vì trọn cuộc đời của anh đã trót mang nhiều cay đắng nên chẳng dám trợ tình ai cho nặng gánh phiêu bồng. Mộng cầm ơi có phải đêm nay là mười sáu trăng tron. Ai sẽ thay anh làm thơ ca tụng nhắc nhở tình mình qua mấy mùa trăng. Trăng không còn là trăng của tình yêu mà trăng treo chơi vơi trên cành liễu trổ thấm lạnh vào hồn sương khuya nhỏ giọt ướt mái tóc xanh của người bạn chung tình. Mộng cầm ơi lần sau quay đưa em ngược về quỹ đạo để đừng đón tương lai để chẳng đến bao giờ . Biết số kiếp về đâu mà em đợi em chờ, có lẽ là anh sẽ xa em vĩnh viễn trên cỗi trần này mình chẳng thấy mặt nhau hoặc là họ sẽ đưa anh về cuối trời xa để ôm ấp hình hài con người lui tới thì mộng cầm ơ đây là giây phút cuối hai tiếng từ ly rồi đoạn tuyệt tình buồn . Suối tóc tương tư thương vầng trăng vàng hóa thành bờ cát dài dãy núi đến tình yêu , đâu cả rồi những kỷ niệm ngày xưa hãy cho anh nghe lại bài thơ sầu mộng. Mộng cầm ơi lầu ông hoàng đem nay trăng sáng quá gốc đá rêu hò sương khói phù đồi thông gặp gỡ một lần rồi còn gặp nữa hay không hay là duyên sơ ngộ như nước bèo đôi ngả có thể giờ đây trên néo đường xa lạ ta chỉ còn gặp nhau trên giấy trắng đôi dòng. Bởi một lần đùa cợt ra yêu đương. Ta sợ lắm những chuyện buồn dang dở thà như cánh chim cuối trời bạc gió đợi lúc đêm về dể cất tiếng yêu thương.
"
Đăng ký
Để đăng ký, Quý khách vui lòng soạn tin MK gửi 1221 (Miễn phí) để lấy mật khẩu và thực hiện đăng nhập