Dòng người lạnh lùng
Gió lùa chập chùng
Một mình một đường vắng một người
Là một người chỉ được gọi là bạn lại quạnh lòng em nhớ anh
Có phải đã quá trễ để nói ra đã quá trễ nhận ra trái tim này từ lâu nay luôn nuôi
Một tình yêu mãi vô vọng
Bàn tay người ấy đã có lúc từng nắm tay mình dẫu vô tình
Thà anh buông tay em để trái tim chạy trốn khỏi mộng mơ
Khó xóa biết mấy những khoảng cách của chúng ta
Khoảng cách ấy sẽ cứ mãi lớn dần những khi anh thường gọi em là bạn thân thực sự
Mặn đắng những tiếng nấc không bật ra
Đành làm bạn anh tuy đem yêu thương chôn sâu vẫn hơn là đi qua nhau không quen không hay
Vết chân người in trong con tim dường như chưa tan đi dù muốn thả trôi ước mơ
Tình yêu kia
Tìm đường về giữa cuộc tình một mình tìm mệt nhoài những nụ cười
Một nụ cười dười ngàn giọt buồn tìm về một ngày chưa biết anh
Nắng vàng liệu có rọi vào chốn đây hồng vết sẹo từ lâu vẫn chưa khô
Niềm đau không ai