"Công Cha, nghĩa Mẹ cao vời
Nhọc nhằn chẳng quản, suốt đời vì ta
Nên người, con phải xót xa
Đáp đền nghĩa nặng, như là trời cao...
Công đức song...thân.
Cao lớn như biển trời.
Không (+) có chi sánh bằng
Lòng cao cả của mẹ cha.
Dẫu cho con có sai lầm
Thì người cũng khoan dung từ bi...
Dù rằng,
.Cuộc đời (+) trăm phần đau khổ.
Tính toan mọi điều (+)
.Làm vất vả quanh năm.
.Mẹ Cha cũng không ngại ngần
Vì con mà chẳng quản gian lao.
Miễn sao con được nên người
.Dù thân gầy, ốm đau chẳng màng chi...
Từ khi
Lúc bé ngây thơ,
.Đến khi nên người tài hoa.
Cũng không sao rời vòng tay
.Đã chở che... dắt dìu dạy... khuyên.
VỌNG CỔ
1/ Lòng quản đại của Mẹ Cha ví như biển trời lai láng. Chín tháng cưu mang ba năm bồng ẵm, dành ướt nhường khô miễn sao cho con khôn lớn... nên... người.
Khi thành danh thì Cha Mẹ mới hé môi cười.
À...ơi... nuôi con chẳng quản chi thân
Bên ướt Mẹ nằm, bên ráo con lăn.(+)
Biết chi đền đáp khó khăn,
Lên non xắn đá xây lăng phụng thờ.
Ôi! Cha Mẹ quá đỗi nhọc nhằn, suốt cả cuộc đời luôn hy sinh vì con trẻ...
2/ Ta được nên vóc nên vai thành người sang cả, thì có ai biết chăng ta đổi lấy bằng bao giọt mồ hôi nước mắt của Cha Mẹ mình.
Người đã cho ta biết mấy ân tình.
Dẫn bước con đi trong những ngày đầu chập chững, an ủi vỗ về khi con khóc đòi ăn.(+)
Nếu gặp phải cảnh nghèo thiếu trước hụt sau, Cha Mẹ phải tảo tần đổi lấy bát cơm manh áo.
Sự hy sinh hoàn toàn vô vụ lợi, ôi! trái tim nhân từ con không thể nào quên...
Mẹ cha ơi!
Con xin thắp nhang khấn... nguyện, tâm thành cầu xin
Kính mong đức Phật trên ngài chứng minh
Lòng con tha thiết chân thành
Mong sao Cha Mẹ được an lành
Phận làm con phải giữ tròn hiếu đạo
Không sổ sàng, không thô lổ nghênh ngang
Phải nên nói năn nhã nhặn
Biết vâng lời giáo huấn của Mẹ Cha
Bởi thế cho nên trong sách có câu:
.Phụ Mẫu chính là hai vì Phật sống
Muôn việc lành, hiếu hạnh đứng đầu tiên
Thập ngoạc cưu mang, tam niên nhu bộ
Phận làm con không sao quên được
Công dưỡng dục, Cha Mẹ ân trọng
Tích cù lao lấy lượng nào đong?
Còn Cha với Mẹ là phước lành tối cao
Nếu một mai Cha Mẹ đã qua đời
Thì dù cho con nuối tiếc cũng muộn...rồi!
VỌNG CỔ
Chiều nay đứng trước cổng Tam Quan nhìn những chiếc lá vàng rơi lả tả. Lòng lâng lâng dạt dào bao nỗi ưu tư êm ả, bổng đâu xuất hiện trong con hình ảnh thân thương của hai đấng... sanh... thành.
Trời vào thu lá phải xa cành.
Chân bước đi với nỗi niềm khắc khoải, liên tưởng đến ngày Cha Mẹ phải đi xa.(+)
Vì lá già lá không giữ được ở trên cây, Cha Mẹ tuổi già cũng phải rời xa dương thế.
Mất Cha, con sống u ơ
Mất Mẹ, con sống bơ vơ một mình.(+)
Tiếng chuông chùa như cảnh tỉnh khách trần gian, lời kinh kệ đã xóa tan bao phiền não.
Hỡi những ai là người con hiếu thảo! mau quay về Tam Bảo để cầu xin.
Chắp tay khấn vái Phật trời,
Cầu cho Cha Mẹ sống đời với con.
Cha Mẹ còn, con đỏ như son
Một mai Cha Mẹ mất gót con dính bùn.(+)
Lòng nhẹ nhàng như chợt tỉnh khách liêu trai, như nhắc nhở ai giữ tròn câu hiếu đạo.
Dù cho có nói cạn lời,
Cũng không hết được ơn người sanh ta.(+)"