Mẹ tôi tóc xanh nhuộm bạc tháng ngày, mẹ tôi đau buồn nặng trĩu đôi vai, bao năm nuôi đàn trẻ thơ nhỏ dại, cầu mong con mình có một ngày mai. Mẹ tôi nắng mưa chẳng ngại nhọc nhằn, mẹ tôi mỉm cười nhìn bóng con ngoan, không than, không phiền dù lắm hoạn nạn, cầu mong con mình xứng thành người dân.
Chiều chiều, bên liếp lều tranh, mẹ tôi đứng đợi đàn con, trước gió tóc trắng lòa xòa, đôi mắt dịu hiền như bể tình thương. Lòng người mong ước ngày sau, đàn con xứng thành người dân, nhưng nay con đã nên người, thì nay còn đâu ba mẹ hiền xưa.
Chiều nay đốt hương tưởng niệm trước mộ, nhìn khói đau lòng tưởng nhớ năm xưa, công ơn sinh thành ngày nào đền trả, mẹ ơi, con nguyện nhớ lời mẹ khuyên.
Đăng ký
Để đăng ký, Quý khách vui lòng soạn tin MK gửi 1221 (Miễn phí) để lấy mật khẩu và thực hiện đăng nhập