Chia sẻ
Copy link:
Cài đặt nhạc chờ
Quý khách đang yêu cầu tải bài hát:
của ca sỹ làm nhạc chờ.
Vui lòng soạn tin BH gửi 1221 để xác nhận
(Cước DV: 15.000đ/30 ngày không giới hạn tải bài hát, gia hạn sau 30 ngày)
logo logo
Để lấy lại mật khẩu, Quý khách vui lòng soạn tin MK gửi 1221 (Miễn phí) để lấy lại mật khẩu và thực hiện đăng nhập
Fulltrack
Cơm Nhà
ICD
tone icon tone icon Lời bài hát
Mở tủ quần áo, nó xếp đồ đạc vào vali Xem còn thiếu gì Bất chợt tìm thấy chiếc áo màu xanh nó đã mặc vào ngày nó rời đi Là chiếc áo nó yêu thích mà lâu nay nó cứ ngỡ mình làm mất Nó chợt nhớ lại mẹ nó từng nói: "Con phải dạy cho cháu của mẹ biết bữa cơm gia đình là điều quý giá nhất" Nó chợt nhớ ra mùi vị bát canh mà mẹ nấu Biết nó sẽ ăn vụng đĩa cá rán nên mẹ giấu Thưởng thức sườn xào chua ngọt, mặc kệ trời giông Dưới bát cơm nóng hổi là những miếng thịt đông Nó cảm thấy háo hức, chuyến bay về thăm bố mẹ khiến nó háo hức Nó giục giã người vợ, đường tắc một chút, nó muốn ăn cơm mẹ nấu ngay lập tức Nó muốn ra sân bay ngay lập tức Cuối cùng, nó cũng được ôm gia đình Bằng xương bằng thịt, không còn là những nét mặt được biểu lộ qua hình Là cái thứ hạnh phúc chẳng cần người ta nhìn Nó đến từ bên trong Sau bao ngày đêm mong Cả nhà ở bên nhau với bữa cơm, nó biết lúc này chẳng có gì hơn Cơm mẹ nấu ắt hẳn phải hoàn hảo Nó gắp miếng đầu tiên lên miệng và... wow Wow, sao món này mặn vậy Đây đâu phải kiểu mẹ hay nấu trước đây Nó nhìn vào mắt của mẹ nó, những nếp nhăn rất rõ mà giờ nó mới thấy Nó bỏ bát đũa xuống, mắt nó rưng rưng Nó quay sang nhìn vợ mình, thời gian như đang ngưng Lẽ ra lúc này nó phải vui, về nhà phải mừng chứ Nó và vợ đều khoẻ mạnh nhưng lại đầy vết thương của quá khứ Quá khứ đó là những đêm nó về trễ Nó biết kiếm được tiền ở nơi đây không hề dễ Về nhà phải đối diện phần cơm canh nguội nhạt Nó cố nuốt từng hạt cơm như chịu đựng hình phạt "Cơm canh cái kiểu gì thế này? Lưỡi của cô bị hỏng à?" "Em xin lỗi" "Nấu một bữa ăn tử tế cho cái nhà này khó lắm à?" "Nhà mình hết gia vị rồi" Nó nhớ những bữa tối mẹ nấu, bữa cơm với những món nó thích, nó thu mình lại một góc Giờ nhìn mâm cơm có vỏn vẹn ba cái bát, nó đấm tay liên tục liên tục vào tường và khóc Nó lướt mạng xã hội, mỗi tấm hình mà ai đó khoe về sự thành công như vết cứa vào tim Nó gọi điện về nhà, ngoài hai chữ "con ổn" nó chẳng biết nói gì, xong rồi lặng im Nó cúp máy rồi khóc, nước mắt cũng chẳng khiến cho ví nó thêm đầy Làm việc quên đêm ngày Nó cảm thấy chỉ mình nó là đang gặp chuyện xui Mọi người đều thành công hết, giờ này chắc đang vui Những bữa cơm tệ hại ở công trường, khiến nó muốn bỏ việc, muốn chửi mắng cuộc đời Nhưng nó sợ Thành ra nó dành cái mặt cười cho xã hội Còn sự nóng giận nó dành cho vợ Bố chỉ tiễn con được đến đây thôi, máy bay chuẩn bị cất cánh Bố muốn nói với con vài lời, chiếc áo màu xanh, bố luôn giữ bên cạnh Bố đã giữ gìn, dù nó có rách, bố không nỡ đánh mất Và bố mong con hiểu bữa cơm gia đình là điều quý giá nhất Bố sẽ không trách con nếu một ngày con la cà cùng với đám bạn ngồi nhậu ở ngoài kia Cẩn thận với nỗi buồn, cẩn thận với những ngày bụng con chẳng có gì ngoài rượu và bia Nếu con ngồi nhà hàng và thấy đồ ăn ở đó ngon thì con có thể tận hưởng Nhưng bố không muốn, không bao giờ muốn, sau bữa ăn đó, con trở thành kẻ tầm thường Con có thể làm cho người khác ngán Rồi con loay hoay đi tìm đáp án Chỉ là họ ra vẻ không quan tâm Nhưng ngay khi con rời bàn tiệc thì mọi chuyện được phát tán Đừng quá ghen tỵ, ăn bào ngư vi cá thì thường ăn ở nhà hàng là đúng rồi Mì giấy với cơm hộp thì ăn đâu chẳng được, thậm chí chỉ *** ăn một mình thôi Bố sẽ không trách nếu một ngày nào đó con thấy rằng có một người con gái nấu ăn ngon hơn mẹ Một người mà con cần bảo vệ Có thể bát cháo con nhận được vào lúc ốm vị dở tệ Nhưng mà tình yêu mới là nguyên liệu chính Đừng quá khắt khe với người thân bên cạnh mình Con cũng chẳng hoàn hảo hơn họ là mấy Con cũng chẳng hoàn hảo hơn họ là mấy Sau này, có thể về nhà, con sẽ chỉ là khách Nghe đau lòng nhỉ Bố biết là con sẽ không muốn trở về nhà với hai bàn tay trắng đâu, nhưng mà dễ gì Chỉ mong con nhớ, bữa cơm bố mẹ từng nuôi con lớn đến hôm nay để mà Để mà con nhớ, ít nhất là nhớ... về nhà