Nhà bên bến sông, tưng bừng trống nhạc rền vang.
Hàng xóm rộn ràng, ra đường chờ đón xe hoa.
Đám cưới người ta, xót xa chuyện mình bấy lâu thương thầm.
Mà chẳng, nói thành câu, bởi vì nghèo anh đâu dám trèo cao.
Chợt tim nhói đau, nghe lòng đứt đoạn từng cơn.
Người đã xa rồi, nơi này quạnh quẻ đơn côi.
Tiễn bước người đi, mắt rung rung lệ tuổi thân bọt bèo.
Giờ đã mất tình yêu, để trọn đời sống kiếp cô liêu.
Từ lâu ôm ấp bóng hình, em nào biết đâu, trời cao có thấu.
Thấu cho nỗi lòng của người thầm yêu.
Đắng cay trăm chiều, u buồn quạnh hiu.
Khóc cho duyên phận, trào dâng nỗi niềm lên khóe mi.
Người đi đôi đường cách ly trời gieo chi tình trên thế gian.
Nặng mang khổ sầu tim nát tan.
Đăng ký
Để đăng ký, Quý khách vui lòng soạn tin MK gửi 1221 (Miễn phí) để lấy mật khẩu và thực hiện đăng nhập