"Từng chiều, nghe tiếng trống trường reo
Lòng tôi, dõi theo bóng người con gái
Tháng năm nhớ mong thương thầm
Anh nói chi muộn màng
Thương rồi không nói ra
Để em bước đi theo chồng
Tân cổ:
Em ơi từ lâu rồi tôi đã viết lá thư muốn gửi đến em những lời thương tiếng nhớ nhưng lo sợ bạn bè cười chê làm cho em buồn em tủi nên đành phải lặng thing cho đến bây giờ
Nhìn cánh thiệp em trao mà nói chẳng nên lời
Ai bảo anh thương mà anh không chịu nói
Giờ em theo chồng còn gì nữa mà mong
Em theo chồng cách mấy con sông
Bỏ lại dòng mực tím bên mái trường xưa cũ
Thầy cô còn đây bạn bè còn đó
Giờ em theo chồng bỏ quê xa xứ
Ca:
Đây dòng thơ ngày xưa tôi viết cho người
Nhưng mà ai hay lá thư chưa gửi mà người đi đên nơi Phương nào
Nghe lời ai, lòng tôi đau xót biết nói gì đây
Giờ chia xa anh mới nói nói ra
Thôi coi như là có duyên không nợ người ơi.
Tân cổ:
Nếu có duyên để cho đôi mình gặp gỡ thì sao không có nợ để se mối tơ hồng
Ai biểu anh thương mà anh để trong lòng
Giờ em theo chồng về nơi xứ lạ
Xa quê nhà nhớ lắm bạn bè xưa
Thôi hết rồi những ngày tháng sáng đón chiều đưa
Những trận mưa rào sau giờ tan học
Nhớ những giờ tan trường mình cùng chung bước
Anh nhặt cánh phượng hồng ghim những vần thơ
Ca:
Vần thơ tôi ghép cho ai như muốn ngỏ lời mà em không hiểu
Thời gian hai đứa bên nhau, của tuổi học trò áo trắng buồn thiu
Sao em mãi vô tình không hiểu được lòng tôi
Tân cổ:
Anh ơi tuổi học trò có nhiều mơ lắm mộng
Em là con gái tuổi mới xuân xanh vừa tròn đôi tám làm sao dám ngỏ lời thương khi anh còn e ngại không nói nên lời.
Anh thương mà anh không nói làm sao em biết mà đợi mà chờ
Nên em vâng lời mẹ cha theo chồng về xứ lạ
Bỏ quê nhà với luống mạ vườn rau
Em theo chồng bỏ lại màu áo trắng trinh nguyên
Anh cũng lệnh tong quân lên đường nhập ngũ
Hai chúng ta vẫn là dôi bạn cũ
Em xin chúc cho anh sớm gặp được duyên lành
Xin cảm ơn ai lời chúc ngọt ngào trên môi
Tôi ra đi về biên ải xa xôi
Mang theo lá thư chưa kịp trao lời, xem như kỷ niệm trong đời
Nghe những lời làm tim em nhói đau
Nhưng phải làm sao để đôi ta gần nhau
Thôi cảm đành hẹn nhau kiếp sau
Hãy quên đi kỷ niệm ngày xưa
Làm sao tôi quên đi thời hồn nhiên áo trắng mình bên nhau chung lớp chung trường
Trường xưa lối cũ rêu mờ, bao nhiêu kỷ niệm bây giờ còn đâu
Em về xứ lạ làm dâu, tôi nơi biên giới đêm thâu lạnh lùng.
"
Đăng ký
Để đăng ký, Quý khách vui lòng soạn tin MK gửi 1221 (Miễn phí) để lấy mật khẩu và thực hiện đăng nhập