Chuyện từ một đêm cuối nẻo một người tiễn một người đi
Đẹp tựa bài thơ nở giữa đêm sương nở tận tâm hồn
Chuyện một mình tôi chép dòng tâm tình tặng người chưa biết một lần
Vì giây phút ấy ... tôi tình cờ hiểu rằng ...
tình yêu đẹp nghìn đời là tình yêu khi đơn côi
Vào chuyện từ một đêm khoác bờ vai một mảnh áo dạ đường khuya
Đẹp tựa bài thơ nở giữa đêm sương nở tận tâm hồn
Vì còn tìm nhau lối về ngõ hẹp còn chờ in dấu chân anh
Niềm thương mến đó bây giờ và nghìn đời
Dù gió đùa dạt dào còn đẹp như khi quen nhau
Ai lớn lên không từng hẹn hò không từng yêu thương
Nhưng có mấy người tìm được một tình yêu ngát hương
Mến những người chưa quen
Một người ở lại đèn trăng gối mộng
Yêu ai anh băng sông dài cho đẹp lòng trai
Một người tìm vui mãi tận trời nào giá lạnh hồn đông
Một người chợt nghe gió giữa mênh mông rót vào trong lòng
Và một mình tôi chép dòng tâm tình tặng người chưa biết một lần
Vì trong phút ấy tôi tìm mình thì thầm giờ đã gặp được một nụ hoa nở về đêm.
Bông mai vàng thuở nàng còn trẻ
Trên lối đi về lắm kẻ đợi mong
Bây giờ tình đã sang sông
Anh trèo cây khế, ngó mong đất á trời.
ĐK:
Bông mai vàng tiễn chàng xa xứ
Em ở quê nhà em cứ đợi trông
Mai vàng nở rộ mùa bông
Anh xa mà chẳng trong mông ngày về.
Bông mai ơi, hỡi bông mai vàng
Giờ chàng vẫn xa mùa xuân tết đến
Cho cõi lòng ta, thui thủi mình ên
Con trăng thề, con trăng não nề
Ơi lý xàng xê, ai về trăng sáng
Quê nhà chỉ có, mình ta nhớ chàng.
Bớ anh ơi, sau chẳng nói một lời
Bớ anh ơi, sau chẳng nói một lời
Bớ anh ơi, sau chẳng nói một lời.
Hò ơ! Má ơi đừng gả con xa, Chim kêu vượn hú.... ơ Hò Chim kêu vượn hú, Biết nhà Má đâu!" Em đi lấy chồng về nơi xứ xa Đêm ru điệu hát giọng hò trên môi Miền Tây xanh sắc mây trời Phù sa nước nổi người ơi đừng về! Với màu điên điển say mê Vàng trong ánh mắt vỗ về gót chân Trót thương tình nghĩa vợ chồng Nên bông điên điển nở cho lòng vấn vương Tình thương em khó mà lường Chồng gần không lấy em lấy chồng xa Giờ đây nhớ mẹ thương cha Còn đâu mà thong thả để về nhà thăm Xa xăm nơi chốn bưng biền Ăn bông mà điên điển Nghiêng mình nhớ đât quê Chồng xa em khó mà về Hò ơ, ơi ơ! Chồng xa em khó mà về Hò ơ, ơi ơ! Chồng xa em khó mà về! Em đi lấy chồng về nơi xứ xa Đêm ru điệu hát giọng hò trên môi Miền Tây xanh sắc mây trời Phù sa nước nổi người ơi đừng về! Với màu điên điển say mê Vàng trong ánh mắt vỗ về gót chân Trót thương tình nghĩa vợ chồng Nên bông điên điển nở cho lòng vấn vương Tình thương em khó mà lường Chồng gần không lấy em lấy chồng xa Giờ đây nhớ mẹ thương cha Còn đâu mà thong thả để về nhà thăm Xa xăm nơi chốn bưng biền Ăn bông mà điên điển Nghiêng mình nhớ đât quê Chồng xa em khó mà về Hò ơ, ơi ơ! Chồng xa em khó mà về Hò ơ, ơi ơ! Chồng xa em khó mà về! Hò ơ, ơi ơ! Chồng xa em khó mà về Hò ơ, ơi ơ! Chồng xa em khó mà về
Mang trên vài mối tình buồn qua sông dài cơn gió chướng Duyên tình chưa định hướng mà đã trói đời yêu anh Hương tóc xanh phai dần tàn chan đắng cay cho phủ phàng Lỡ chuyến đò sang ngang. Yêu thương anh bước lầm đường Bông Lục Bình mang sắc tím Trông tìm nhau mấy ra bến tình mới đến vội ra đi Hương ái ân xưa nhạt nhòa cơn sóng xô lên bạc đầu Khi biết mình kẻ... đến... sau. ĐK: Trồng trầu thời phải khai mương Làm trai hai vợ...anh...thương...không...đồng Bỏ em số kiếp long đong Tủi thân phận bạc má hồng Rày đây mai đó Bông Lục Bình trôi sông. Em đi qua mấy nhịp cầu rưng rưng sầu qua mấy Bắc Ngang giòng sông bát sắc mà.. nước mắt... trào tuôn rơi Thương bến sông xưa ngậm ngùi thân nổi trôi theo cung trời Giữa...sống...đời...tả...tơi... !!!
Hôm chia tay chiều chủ nhật anh bảo rằng tuần sau anh đến.
Hái một nụ hoa xinh xinh màu tim tím anh cài lên mái tóc thề.
Rồi hẹn tuần sau khi hoa mười giở nở anh sẽ đến thăm em.
Em trông chờ từng phút bao đêm rồi không ngủ mong đến ngày được gặp anh.
Bao trông mong ngày chủ nhật đã đến rồi trời sao không nắng
Chỉ sợ trời mưa cho anh ngại không tới để mình em đến thương dài.
Ngập ngừng thật lâu khi em chọn áo tím xưa anh nói anh yêu
Em xin mẹ ra phố mẹ tười khẽ nói " Con giá mẹ thật là xinh!"
Đây công viên chốn hẹn hò tình yêu vừa lên ngôi,
Xưa anh hay nói rằng yêu luôn một lòng chung thuỷ dù đời vẫn đổi thay.
Nhưng sao nay quá mưòi giờ hoa tím đã nở rồi mà sao anh không đến
cho em luôn ngóng chờ anh âu lo từng giây phút
lệ buồn hoen ướt mi.
Em bơ vơ quay trở về qua phố chợ bật nghe tiến sét
Nó xầm bên tai khi em chợt trông thấy anh cùng ai bươc chung đường.
Ngưòi đẹp của anh bên anh màu áo tím sao nghe quá chua cay.
Em thương phân con gái như hoa mười giờ nở chỉ đẹp giây phút ban đầu
Đâu có thể phai mờ
Kỷ niệm tuổi thơ đâu có thể phai mờ
Cho ta còn đó chút ngây thơ
Đến mãi bây giờ nhớ hoài
Hoa bí vàng của tuổi thơ
Nhớ hoài con bướm vàng thời mộng mơ.
Ôi cái thuở ban đầu dệt mộng ngày xanh
Ôi cái thuở ban đầu
Bâng khuâng một mái tóc bay bay
Tóc xõa vai gầy tóc dài hoa bí cài vào làn mây
Bóng chiều đang xuống dần mà nào hay.
Nhớ lúc tan trường anh cùng em bắt bướm
Bướm bay vô vườn mà nước mắt rưng rưng
Anh đền em màu hoa bí
Hoa bí vàng thay con bướm vàng
Nghe thương nhớ mênh mang.
Nay bí trổ hoa vàng về lại trường xưa
Nay bí trổ hoa vàng
Bâng khuâng chợt nhớ sắc hoa xưa
Hoa vẫn tươi màu
Mái trường xưa có là Hoàng Hạc Lâu
Biết tìm con bướm vàng giờ ở đâu .
Hơ hơ hơ hơ hờ…
Trời mưa trên khóm mía lau,
trời rụng giọt mưa, xao xuyến xuyến xao
Nhà anh, dậu đổ bìm leo,
mà nhà em mẹ cha rào mấy lượt rào
Hỏi chớ con đường mòn nào, mà hai đứa để gặp nhau
Xui nên ta làm việc nhiều
kiếm đồng tiền dành mua sắm trầu cau
Trâu cày ruồng gò, trâu thở liền vo con trâu ơi thương dùm cuộc tình họ đang cần có đôi bạn làm ăn
Hơ hơ hơ hơ hờ…
Bây giờ trầu xanh vườn trầu, cau trổ quày cau
mà mẹ cha không ngó xuống!
Gió thổi năm non mà mẹ cha chưa mát trong lòng
hái bông bí em trồng anh đem luộc cầu xin.
Bây giờ trời mưa ngập ruộng, thương muộn còn thương
Cuộc tình duyên trôi theo dòng nước
Bí trổ bông thơm một giàn bông không muốn hái bông nào
Nhớ thương nửa cuộc tình sao nghe ruột quặn đau.