"Đôi khi trộm nhìn em
Xem dung nhan đó bây giờ ra sao
Em có còn đôi má đào như ngày nào
Kể từ khi vắng anh em như tấm vải lụa nhầu
Thương thâu đêm giấc mộng xanh xao
Anh có bề nào ai đón đưa em
Anh biết chăng anh, em khổ vì ai em khóc vì ai.
Ngày vui đã tan, nhân tình thế thái còn lại đống tro tàn
Em muốn kêu lên cho thấu tận trời cao xanh
Rằng tình đôi ta sao giống đời đóa phù dung
Sớm nở tối tàn xót thương vô vàn chưa thắm vội lìa tan.
Duyên đã tan tình nên ngất trời
Nhưng vẫn chưa trọn chuyện lứa đôi, mai đây duyên nếu không vẹn thề
Buông xuôi dòng nuớc trôi trăng về
Chung: Đường hai lối đi
Cuộc đời là vách chắn là rào thưa, thương em tiếng hát sang mùa, môt mai mưa uớt áo em
Áo mỏng đường mềm, dáng nhỏ chân đen
Cuộc đời là bể cả, là dòng sông như con nuớc lớn nuớc ròng, mà ta như chiếc khô,
Nuớc chảy rời nguồn lá đành trôi theo
Đôi khi trộm nhìn nhau, soi gương trang điểm cho đời thêm tươi
Thương tiếc thời tô phấn hồng sang nhà người
Rồi mùa xuân cũng qua, mang theo tuổi dài ngọc ngà
Đem qua đêm, tính gọn tương lai, mơ thấy một ngày con níu chân cha
Thuở xưa, ngày đầu của nhau hai đứa vang tình ca, ngày đầu của nhau anh đón đưa em về nhà
Trăng nước hiền hoà, ngày đầu của nhau hương sắc tình yêu đậm đà
Ngày nay mình đành bỏ nhau canh vắng bơ vơ sầu đau, mình đành bỏ nhau quên phút ta yêu lần đâu
Trăng nước bạc màu, người đành bỏ người như sương khói sau chuyến tàu
Trăng nước bạc màu, ngưòi đành bỏ người như sương khói sau chuyến tàu
"
Đăng ký
Để đăng ký, Quý khách vui lòng soạn tin MK gửi 1221 (Miễn phí) để lấy mật khẩu và thực hiện đăng nhập