"Nhiều đêm khắc khoải, niềm ưu tư chợt đến
Cho nhớ thương đong đầy, kỷ niệm xưa còn đấy
Mà người đổi thay, chối bỏ câu hẹn thề
Để lại đây, cay đắng buồn cho nhau
Từng đêm mưa giăng sầu
Khi nước mắt ban đầu rơi thành những thương đau.
Niềm thương chớm nở, mình yêu nhau từ đó
Quên tháng năm mong chờ giấc mơ như bài thơ
Và đành rồi từ đâu cũng đành thôi tạ từ
Cuộc tình như ong bướm vườn bên hoa
Và khi hoa sắp tàn
Ong bướm bay theo đàn để lại kiếp ly tan.
[ĐK:]
Nhưng thôi nhắc lại chỉ đau đớn lòng
Vì đời mấy ai giữ được câu chung tình
Mấy ai hiểu cho mình, tay trắng đôi tay
Đường tình còn ai dù duyên kiếp không thành chỉ tủi phận mình thôi.
Đường yêu lắm nẻo, nụ hoa mau tàn héo
Cho xót xa thêm nhiều, nếu xưa ta đừng quen
Lời ngọt đầu môi, chỉ là câu bội bạc
Tình đổi thay, như áo mặc qua tay
Đời ai không một lần
Dang dở duyên ban đầu để trọn kiếp thương đau"
Đăng ký
Để đăng ký, Quý khách vui lòng soạn tin MK gửi 1221 (Miễn phí) để lấy mật khẩu và thực hiện đăng nhập