"Em thương anh nghèo, đôi bàn tay trắng
Mưa nắng hai mùa, lam lũ đồng trưa
Anh thương em, cô gái ngoan hiền
Trước sau một lòng không mộng người giàu sang
Anh ơi bạc vàng đâu sánh được tình anh
Đôi ta tuy nghèo nhưng nghĩa đậm tình sâu
Mình thương nhau đâu ngại chi gian khó
Có đôi tay này mình xây dựng tương lai
Mình thương nhau đâu ngại chi gian khó
Đôi ta chung lòng mình xây dựng tương lai
Tân cổ:
Ôi hạnh phúc làm sao bên mái ấm đơn sơ đậm đà tình nghĩa mình sớt chia cho nhau những vui buồn trong cuộc sống em không mọng giàu sang còn anh thì nghèo khó chỉ có đôi bàn tay trắng cày thuê cuốc mướn mà thương nhau biết mấy cho vừa.
Có những bữa mình chia nhau một chén cơm thừa mà em chưa bao giờ một lời than thở, hay trách phận má hồng sao cực khổ long đong.
Em thương chồng một lòng một dạ, thì đâu sá gì gấm lụa lầu cao. Em chỉ cần mình mãi mãi bên nhau. Dù có khổ ra sao em cũng bằng lòng tất cả.
Ca:
Tình anh như lúa xanh trên đồng, bốn mùa luôn mãi ngát hương phù sa, giữa trời bao la
Ngọt ngào hương yêu mang tình ta trên khắp quê nhà, dù bao gian khó vẫn luôn một lòng chung thủy, ghi khắc vào tim tình em. Mãi muôn đời mình sẽ không rời.
Anh nhớ thương cô út nên mới trở về thăm
Hỏng biết út đã có chồng hay út còn đang ngóng chờ
Anh mang trầu với cau, xe kết tình với ai
Bấy lâu anh xa xứ
Chẳng thấy anh về thăm
Chẳng biết anh thế nào mà ngống trong với chờ
Anh có vợ thì sao ai biết được lòng anh
Tân cổ:
Vậy anh phải làm sao để út tin là anh thương út thiệt lòng thiệt dạ
Ba má bên nhà cũng thường hay nhắc nhở nói út thiệt ngoan, út tài út giỏi, út siêng năng thiệt thà hiếu thảo, có bao nhiêu người thương có bao nhiêu người mến, ai cưới được em là có phước ba đời.
Í mèn ơi anh Tư đừng có ghẹo út làm cho út mắc cỡ bây giờ. Hồi nào tới giờ út quê mùa xấu xí nên
Đâu dám nghĩ gì đến chuyện riêng tư
Ông bà xưa có nói trai lớn cưới vợ, gái lớn thì gả chồng. mình lớn khôn rồi đến ngày nghĩ chuyện tương lai chứ em.
Chuyện tương lai để cha mẹ quyết định, nếu cha mẹ thuận lòng thì em đau dám cãi.
Em nói thiệt à út?
Ca: Anh thương út chăm chỉ, hiếu thảo với mẹ cha, khéo léo siêng năng nhất làng
Cô bác ai nấy khen thầm
Út thật là dễ thương
Ước gì út là cô dâu
Nghe anh khen nức nở
Út mắc cỡ làm sao
Tháng năm nắng mưa dãi dầu
Mặt nám tay chai hết rồi
Út nào dám ước mơ
Se kết tình với ai
Tân cổ:
Út ơi, ông tơ bà nguyệt đã kết se tình hai đứa từ thuở bé thơ mình đã chung đường. anh thương út từ thuở mới lên mười.
Í mèn ơi, anh còn nhỏ xíu mà đã biết yêu rồi hả?
ờ thì ai biểu út hiền lành dễ mến làm chi.
Thôi đi anh đừng có nói đùa chuyện thời con nít, thì làm gì có ai lên mười mà đã biết yêu. Anh đừng có làm hàng xóm kêu reo, để cha mẹ la rầy tội út lắm à nghen.
Ca:
Bằng lòng đi em, anh đón dâu bằng xu xì pót, chở em đi dạo quanh phố phường, mình bên nhau thắm duyên muôn đời.
Nếu thương em, anh hãy về thưa cùng mẹ cha, mối mai cau trầu thưa cùng ba má, vào mùa xuân sang mình sẽ nên duyên, mình mãi bên nhau câu thủy chung hẹn lòng son sắt. khắc trong tim tình em muôn đời. anh về thưa với cha mẹ liền, rằng anh thương cô út quê mình.
Tân cổ:
Nhớ nghe anh đừng có buông lời trêu ghẹo
Mà làm tội nghiệp cô gái nhà quê ban ngày chờ đợi mỏi mắt trông theo mà chẳng thấy anh về
Em ơi anh hứa với em sẽ giữ vẹn câu thề
Lần này anh về sẽ gọi thưa với ba má. Mối mai cau trầu đến nhà xin hỏi cưới em.
Thương nhau một mối trầu cau
Mâm trà ly rượu bạc đầu trăm năm
Anh sẽ chọn ngày lành tháng tốt rước dâu để cho ta sớm nên đôi vợ chồng
Ca:
Nhớ nghe anh, chớ quên lời ước hẹn đôi ta
Để em một mình sầu trông thương nhớ
Hãy yên tâm em đừng nên đắn đo, nguyện một lòng yêu nhau, anh hứa với em trọn đời không thay đổi
Hứa nghe anh, đừng nên dối lòng, về đi anh em sẽ mong chờ. Ngày vu quy pháo vui rộn ràng
Tân cổ:
Em hãy yên tâm chờ ngày làm cô dâu mơi, cha mẹ sẽ thương em như con gái trong nhà.
Thương anh em hiếu thảo với cha mẹ già, công ơn nuôi đưỡng trọn đời khắc ghi
Nâng ly vui chén rượu nồng, ta trao duyên thắm mặn nồng trăm năm.
"