""Anh Tư ơi ! đã hơn một năm rồi anh mới trở về thăm quê em Đồng Tháp
Anh c ó còn nhớ về người con gái nhớ mong
Anh vẫn còn nhớ về em cô gái ngoan hiền trong dáng thướt tha áo bà ba tóc dài bay trong gió
Hổng biết anh có còn nhớ không chứ em thì nhớ hoài cái ngày em gặp anh trên chuyến xe miền tây năm ngoái
Nhớ sao không nhớ chuyến xe miền tây anh ngồi kế em anh nhìn em rồi cái..
Trên chuyến xe miền tây anh với em tương hội
Anh ở nơi đô thành em là người con gái nhà măng
Đôi câu nói câu thẹn thùng nó che làm duyên
Uh lúc đó anh nhìn em thiệt là dễ thương à
Ngày nào đôi mình vô tình găp gỡ em hé môi cười từ cọng nón lá che nghiêng
Tơ duyên đã nối nhioj cầu gặp nhau lần đầu cứ thấy nao nao
Thương sao cô gái ngoan hiền mái tóc thề trong áo bà ba
Anh đừng có ghẹo em mà
Mình quen nhau đã bao lâu luyến lưu sao càng yêu hơn
Đô thành dạm ngàn xa xôi vẫn nhớ thương hoài chiếc áo bà bà
" anh Tư ơi! chiếc áo bà ba quê em đơn sơ bình dị, như tình em gái quê hiền ngoan chan chất vất vả quanh năm áo đẫm mồ hôi mưa nắng hai mùa
Ôi cô gái nha măng mới gặp anh đã mến thương rồi
Anh Tư ơi xin anh đừng có trêu ghẹo
Em cô gái quê mùa tội lắm anh ơi
Gái miền tây má đỏ hây hây trong chiếc áo bà ba thuớt tha làm lòng anh say đắm
Ý Anh Tư ơi anh khéo nói đùa
Em là cô gái quê mùa , làm sao sánh bằng những cô gái thị thành môi son phấn
Em nói vậy chứ, em đẹp mặn mồi mà
Bao ngày thầm nhớ thương em nhiều
Mùa xuân anh sẽ mối mai trầu cưới em
Đời em cô gái quê nghèo tay nấm chân bùn đâu xứng được cùng anh
Lòng anh nguyện chỉ yêu em
Anh Tư cực đùa cô gái quê mùa anh ơi
Không em ơi lời anh nói ra không bao giờ đùa cợt em\
Em hãy tin anh đừng lo lắng nghi ngờ
Anh Tư ơi! làm sao em tin anh được bây giờ
Biết đâu ý tại thấy em là gái nhà quê nên anh đem lòng trêu ghẹo
Rồi mai mốt về thị thành anh đâu còn nhớ gì đến em
Để cho em đêm ngày chờ đợi nhớ thương mà hỏng biết người ta có thương mình thiệt lòng thiệt dạ
Em ơi anh thương em thiệt lòng thiệt dạ, anh đã thưa ba má rôi xin được cưới em
Nhưng mà em sơ, em sợ gì , em sợ , em sợ gì em nói anh coi, em, em làm sao
Vì em thấy mình sống nơi quê nghèo không xứng được cùng anh nơi đô thành sống trong sang giàu
Đừng lo anh đây đã hứa chỉ yêu mình em
Cô gái miền tây hiền ngoan dễ thương của lòng anh
Nhưng em lo buồn sợ mẹ cha không thuận ý
Cô gái quê mùa tháng ngày dãi nắng dầm mưa
Em ơi! anh đã thưa với mẹ cha là tết năm nay sẽ sang nhà em dạm hỏi
Mẹ cha đã bằng lòng em đừng lo lắng nữa mà làm cho ám phấn phai hồng
Em ơi tết năm nay mình sẽ nên vợ nên chồng
Anh nói gì hả hanh Tư, vậy là ba má anh hổng có chê em đen núa quê mùa phải không anh
ừ em biết không, ba má nói với anh vầy nè (ba mà nói làm sao)
ba má thương em nhiều lắm em ơi, nói em ngoan hiền lại thiệt thà lại dễ thương dễ mến
ôi hạnh phúc làm sao ước mơ nay đã trở thành sự thật rồi mình sẽ cũng nhau đi ra mắt ông bà
mùa xuân sang nàng may áo cưới cô gái nha măng theo chồng bước lên thành đô
ý anh Tư xin đừng trêu nữa cho em thẹn thùng
mùa xân sang cho chúng mình nên đôi cho trái tim đang yêu mãi muôn đời vui chọn tình quê
hỡi cô gái dịu hiền bé nhỏ của anh ơi hãy đưa anh đi thăm Đồng Tháp quê mình
em sẽ đưa anh đi thăm vườn trái cây quê ngoại
vườn nhãn ngọt ngào vườn bưởi sum suê
nhớ măng anh hẹn lời thề đón cô dâu trẻ miền quê dịu dàng.
"
Đăng ký
Để đăng ký, Quý khách vui lòng soạn tin MK gửi 1221 (Miễn phí) để lấy mật khẩu và thực hiện đăng nhập