"Tờ huyết thệ âm mưu tạo phản, Tiết Thiệu
TB: Hoàng thượng
VTT: Thái Bình
TB: (nhạc) hoàng thượng! Ỷ dương quyền bức hiếp, nỡ lìa duyên 2 con, để hận sầu công chúa theo màu tang phủ trùm, đầu xanh ko gây lỗi chi, sao hoàng gia nhẫn tâm đoạn tình, đời con muôn thu vĩnh ly, nguyên kề bên Tiết lang cùng mồ. Bão táp phong ba, vùi chon nát tan cành hoa, lệ thắm tuôn sa, chàng ơi dở dang tình ta. Mẹ!
VTT: Thái Bình
TB: Dạ
VTT: Thái Bình! Nghe ta dằn bi than, tôi trung vì giang san, hồn tiên dương nơi chín sông, không hoài công có người con ngoan
TB: Đã hết nhân nghĩa mờ tan, trái ngang nặng mang gào vang ai oán hoàng gia, bạo tàn bất nhân
VTT: Châu Nhi dám vì chồng trách mẹ à? Truyền đao phủ thủ. Giết!
TB: ( vọng cổ) Phải! ngài giết nữa đi, thêm một lần cốt nhục đoạn ly cho tay ngà loan máu hận, hận xáo thịt nồi da hận bất hòa tâm tưởng rồi từng chiếc đầu huyết thống rụng rơi cho hoàng thượng vững ngai...rồng. Tiên vương đế Đại Chu đã trơ trở như vách sắt tường đồng, ngài chẳng xót dạ đau lòng nhìn con khổ, Tiết Thiệu lỗi lầm gì mà đoạn số vùi thân.
VTT :( lý cây bông) Xưa nay ta phán thì không ngừng tay ko oan tình ai, chỉ mong Chu trào tươi sáng cho ngày mai, luật vua chí công nghiêm trừng, sai lầm nào do ta
TB: Tội chi chúng con chưa tường, thượng hoàng truyền khai đao
VTT: Cần nhìn đi, rồi tường tri
TB: Trời ơi tờ huyết thệ, di bút tích Tiết thiệu âm mưu tạo phản
VTT: Phải! Đối với Võ Tắc Thiên, dù rể quý khi dã tâm soán đế, thì vương nữ Đại chu, dẫu đạo nhà, luật tiêu hà cần trảm thảo trừ căn.
TB: Nhưng mẹ ơi nếu giết hết rồi lúc vận nước khó khăn, không còn kẻ chống ngăn, xã tắc mất hay còn.
VTT: Ha ha ha, Thái Bình! Là tột phẩm công nương, chắc con rất am tường 6 luật tiêu hà. Gái nghịch chồng...
TB: Thưa mẹ...gái nghịch chồng tội ân xử trảm
VTT: Còn trai phản quốc
TB: mẹ
VTT: TB, nói
TB: mẹ, mẹ ơi, nghiêm luật Đai chu tam cang ngũ thường cũng là đạo trọng, đối với hoàng thượng, quân thấn cang TB tron nhân nghĩa, phụ tử cang cùng vua cha vẹn đạo nhà đã báo hiếu cư tang, thì phu thê cang con xin mẹ
VTT: (nhạc) vương pháp nghiêm minh, xử theo luật hình, mặc cho con hãi kinh, muôn thưở phai tan niềm tin, ta giết quân gian, bảo an hoàng triều, con ơi thông hiểu ko nên sai đường
TB: từ nay thôi hết mong, thân hồng chôn theo bão giông, hoàng gia sao nhẫn tâm bất công. Màu tang phủ giăng, cao dày thấu cho chăng. Tiết Lang ơi, lá thu rơi sầu ko vơi
VTT: (trở về vọng cổ) dù hận sầu ko vơi Thái Bình cần phải nhớ, hòa cho khắp nơi nơi di ngôn thái thượng hoàng. Trao vận mệnh Đại Chu trong thổn thức lệ tràn, mẹ phán lệnh giết chồng con vì giang san tiên đế, con phá luật lụy tình miệng thế sẽ gièm pha. Một người giữ san hà, một kẻ hại hoàng gia, hãy hỏi khắp gần xa, con và ta ai ich kỷ, ai yêu nước thương dân, ai yếu mền ủy mị, hành động bất hiếu nhi quên cội vong nguồn.
TB: mẹ nói đúng, và còn đúng hơn nửa vì tham vọng dương quyền, mẹ sẽ vượt lên đỉnh cao bằng xác của người thân. Trời ơi con sợ mẹ, con sợ mẹ lắm
VTT: ( nhạc) Niềm thương con khó phôi phai lòng son, tình thâm không vuông tròn, ngàn năm thêm bi than, đừng nông nổi thắm thiết hòa chan, thấy con xót xa lệ tràn, con nghe chăng lời vàng hát ru. À ơi, à ơi, dòng đời cuốn theo thời gian.
TB: đôi vai mang hiếu ân thêm tình chồng, ơi má hồng giọt sầu thắm tuôn, vì đâu chớp giăng mưa nguồn, thân đơn cung chương sầu khổ thê lương
VTT: vua phán ra lịnh hành hình .
TB: Vinh ly muôn đời hoàng triều. Tiết Thiệu!
VTT: Châu Nhi ơi sân si ái đoạn thân tình tạo phản chia ly miệng thế sẽ thị phi con vì vòng xa mẹ. Ta không sợ tháng năm buồn không mau lẹ chỉ tủi hờn con trẻ đã vong ân xem nhẹ đấng sanh thành. Còn đâu tháng năm xưa mẹ kề bên dỗ dành. Ơn dưỡng dục Cù lao đã tan tành mây khói. Lời oán hận nghiêm đường tim đau nhói giã từ uy. Tờ huyết thệ phơi bày Tiết Thiệu báo thù riêng, mưu giết Võ Tắc Thiên chiếm ngai vàng đã rõ. Phụ mẫu tại đường đi tìm đâu cho có tình chồng vợ trăm năm ai nối gót ân vì. Tội lớn nhất trong đời là bất hiếu với mẹ cha. Phước lộc đến cho ta ân gia cần tĩnh dưỡng. Thái Bình đã nghe chăng lời huấn nhi đại lượng. Con hãy chọn bước đường tròn ba táo đạo vì ân.
TB: Phụ mẫu tài đường biết đi tìm đâu cho có. Tình chồng vợ trăm năm thay đổi khó khăn gì. Hoàng thượng.
VTT: Sao lại là hoàng thượng hả con?
TB: Mẹ
VTT: Châu Nhi
TB: Mẹ ơi, tội cho con mẹ ơi
VTT: Con yêu của mẹ
TB: Mẹ !
"